Chương 4: Đệ Nhị Hồi: Cạm Bẫy Dục Vọng 3

Sử Yên Tư – Đệ Nhất Quyển

Cùng lúc ấy ở một nơi xa, Yên Tư đang nằm cuộn mình bên trong hang động xưa…

Sự quyết tâm ruồng bỏ của Dung Thành khiến Yên Tư càng thêm khẳng định rằng, y chắc chắn đã biết mình bị gài bẫy, cho nên mới xa lánh hắn như thế. 

Cái giá này dù quá đắt nhưng Yên Tư biết mình cần phải chấp nhận, thôi thì cũng đã trở về rồi, cái nơi vốn thuộc về hắn, hôi hám – tăm tối – bẩn thỉu mà an toàn. 

Đành vậy… đành như vậy…

Hang động này đã từng rất cô đơn lạnh lẽo, sau đó nó đã được thổi bùng lên ngọn lửa, thật vui vẻ, thật ấm áp, thật hạnh phúc nhưng tất cả đều qua rồi.

Yên Tư co mình lặng im ở nơi trước kia Dung Thành từng nằm, chỉ là hơi ấm đã mất đi từ lâu, chẳng còn gì ngoài lạnh lẽo cô đơn.

Hắn đi tìm thật nhiều lá thuốc dã nhuyễn rồi vo lại thành viên tròn nhỏ phơi khô, sau đó để trên đầu nằm…

Để rồi ngày đêm liên tục chìm trong mộng mị ái ân — Yên Tư thấy mình và Dung Thành cùng sống ở nơi đây, cùng nhau trải qua những khoảng thời gian thật vui vẻ, thật hạnh phúc… cho nên không còn muốn tỉnh nữa.

Đến nay dường như đã năm ngày, Yên Tư đã mê man liên tục, tỉnh rồi thì lại uống thuốc ngủ tiếp… không người tới gọi ăn cơm, cũng chẳng còn bị ai làm phiền. 

Yên Tư đang cố quen dần với hiện thực mới, ở nơi hang động tối tăm lạnh lẽo, hắn từ bỏ cuộc sống thật chỉ để khóa chặt thần trí mình vào trong mộng ảo. Một thế giới có Dung Thành vẫn còn tốt đẹp như thuở ban đầu.

Thời gian chầm chậm trôi qua, chẳng hay mặt trời xuống núi lúc nào, bên trong hang động là một màn đêm đen kịt, Yên Tư vẫn đang chìm trong cơn mộng mị, bỗng dưng nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, hắn lờ mờ mở mắt ra nhìn…

Vừa nhận ra người gọi mình, trông hắn chẳng có chút gì ngạc nhiên, chỉ lắc đầu mỉm cười nhỏ giọng nói: “Đệ chưa muốn dậy, huynh để đệ ngủ thêm một chút nữa.”

Chỉ một lúc nữa thôi, đợi khi khỏe hơn chút hắn sẽ thức dậy cùng người đi hái trái cây, đến vườn táo ngọt cùng nhau hái thật nhiều,… thật nhiều mang về… sau đó… sau đó…

Yên Tư lại chìm vào mê man… giống như bản thân vừa trải qua một cơn mơ trong cơn mơ… Nơi nào có Dung Thành, chắc chắn không phải hiện thực, đây là điều hắn có thể khẳng định.

Khi Yên Tư tỉnh dậy một lần nữa thì thấy mình đang nằm trên giường, bên cạnh vẫn có Dung Thành ngồi đợi, thế nhưng…

Yên Tư lập tức đứng dậy đi vòng vòng nhìn quanh, miệng liên tục lẩm bẩm: “Lạ quá… lạ quá…”

Chỗ này giống hệt như gian phòng của hắn ở nơi đó, sao hang động mới đây lại biến hình rồi? Hắn cảm giác như mình đang trong cơn ác mộng kinh hoàng…

Dung Thành đi theo Yên Tư, hỏi: “A Tư, đệ tìm gì vậy?”

Yên Tư không trả lời y, mà lại nhanh chóng bước ra ngoài sân nhìn quanh, trông thái độ có vẻ hốt hoảng: “Lạ quá…”

Nơi này cảnh vật chẳng khác nào hoàng cung, không thấy cây cỏ rừng rậm đâu cả… 

Ngay lập tức, hắn muốn vụt chạy đi liền bị Dung Thành nắm lấy tay, hỏi: “A Tư, đệ đang tìm gì?”

Lúc này, Yên Tư mới chợt nhớ ra Dung Thành, liền hỏi: “Đại huynh, lạ quá… sao hang động lại trở thành hoàng cung thế này?”

Dung Thành nhất thời im lặng, Yên Tư lại đẩy tay y ra, tiếp tục đi lòng vòng…

Nơi đây khiến Yên Tư vô cùng sợ hãi, bởi vì nó nhắc hắn về hành vi tội lỗi khiến đại huynh ruồng bỏ… Ngay lập tức, hắn quay sang Dung Thành, nói: “Đại huynh, người đưa ta về đi.”

Y chợt thở dài đáp: “Chúng ta đã về rồi, đệ còn muốn về đâu nữa?”

“Về rồi sao…?” Không đúng… hắn không muốn về đây một chút nào… Phải rồi… Nếu Dung Thành không đưa đi thì hắn tự đi vậy.

Ngay sau đó, Yên Tư vội vã quay vào trong định leo lên giường ngủ, thế nhưng lại bị Dung Thành ngăn cản hỏi: “Đệ lại muốn làm gì?”

Yên Tư lắp bắp đáp: “Đệ… đệ muốn ngủ, đổi một giấc mơ khác tốt hơn.”

Dung Thành bỗng dưng siết chặt lấy tay hắn, hỏi: “Đâu mới là giấc mơ tốt đẹp? Nếu nó vẫn cứ tồi tệ thì sao? Đệ định ngủ tới bao giờ?”

Lạ quá, vì sao hôm nay đại huynh lại mắng hắn? Ở trong mơ, y chưa bao giờ mắng hắn cả… Mà phải rồi… giấc mộng nào mới là tốt đẹp nhất? Nếu đổi rồi nhưng nó vẫn cứ tồi tệ thế này thì sao? 

Tim Yên Tư chợt đau thắt lại, đột nhiên hắn quỵ xuống nước mắt bật tuôn lã chã đến ướt đẫm cả đôi má…    

Giấc mơ này… vì sao lại đau buồn đến vậy? Đã mơ rồi mà sao vẫn đau buồn?

Ngay lập tức, Yên Tư vội lau nước mắt đi rồi đứng dậy trở về giường nằm xuống, mặc kệ… dù vậy hắn vẫn sẽ đổi… tới khi nào tốt hơn mới thôi.

Thấy người như thế, Dung Thành thật sự không thể chịu đựng được nữa, y theo ngồi xuống bên cạnh giường nói: “A Tư, đệ đừng tự dằn vặt chính mình nữa, là lỗi của đại huynh không tốt với đệ…”

Yên Tư lập tức lắc đầu: “Không sao, đổi một giấc mơ khác là sẽ ổn thôi, đại huynh rồi lại sẽ tốt với ta.”

Người đâu cần phải xin lỗi hay thay đổi bất cứ điều gì, chỉ cần chuyển qua một giấc mơ khác thì mọi thứ sẽ khác.

Dung Thành thở dài nghiến răng hỏi: “Đệ vẫn nghĩ đây là một giấc mơ sao?”

“Còn không phải sao?” Hắn biết mình đang ở hang động, đại huynh thật sự đã bỏ mặc hắn rồi, người sẽ chẳng bao giờ và cũng không thể nào xuất hiện, bởi vì làm sao y biết được chứ…

Thời điểm Yên Tư vừa thiêm thiếp chuẩn bị chìm vào giấc mộng, lại bị Dung Thành đột nhiên lôi dậy, y ôm hắn vào lòng nói: “A Tư… đệ đừng như vậy, đây nào phải là một giấc mơ… Phải, ta không tốt như đại huynh trong mơ của đệ, bởi vì y sao có thể làm điều tồi tệ với đệ thế kia…”

Những lời Dung Thành vừa nói khiến đầu óc Yên Tư bỗng đau buốt lên: “Người… vừa nói gì?”

Hắn thật sự nghe không hiểu.

Dung Thành lại siết chặt lấy hắn, thỏ thẻ: “Đại huynh xin lỗi, ta đã làm tổn thương đệ… ta đúng là không còn tư cách cũng không còn mặt mũi nào nhìn đệ… đêm đó ta… ta thật sự không muốn… không muốn…”

Yên Tư cảm thấy đầu ong ong choáng váng, tới tận lúc này hắn vẫn thật sự không thể tin vào những gì mình đang nghe thấy, liền hỏi: “Huynh… đây là người thật sao?”

Có phải hắn đã nghe lầm không? Hay bản thân thật sự đã ngủ rồi chuyển qua một giấc mơ khác êm đềm hơn?

“Ta đương nhiên là thật…” Dung Thành bỗng dưng nắm chặt lấy tay hắn áp sát vào má mình, hỏi: “A Tư xem, đại huynh trong mơ của đệ có hơi ấm thế này không?”

Hơi ấm truyền vào lòng bàn tay khiến Yên Tư gần như bừng tỉnh, lại khẽ sờ sờ vào má Dung Thành, không ngừng tự hỏi: “Là người thật… là người thật… Ta không nằm mơ… ta không nằm mơ…”

Một lần nữa người lại đưa hắn về đây, làm sao tin được đây? Đôi mắt Yên Tư bắt đầu có chút rưng rưng, khẽ hỏi: “Đại huynh không phải giận ta, ghét ta rồi nên mới bỏ mặc ta sao?”

Dung Thành lại siết chặt lấy tay hắn, nhỏ giọng đáp: “Ta làm sao có thể giận đệ? Làm sao có thể bỏ mặc đệ trong khi mọi sai lầm đều là do ta… Từ nay ta sẽ không để đệ phải chịu khổ nữa, đừng khóc, A Tư…”

Không biết người đã hứa bao nhiêu lần rồi mà có làm được đâu? Dẫu vậy trong chuyện này khó lòng trách được y… Nghĩ tới, Yên Tư nhỏ giọng nói: “Nếu thật là như thế, người… lại hứa với đệ đi, dẫu xảy ra chuyện gì đừng bao giờ bỏ mặc đệ nữa được không?”  

Nếu chưa phải là đường cùng, hắn thật sự không muốn một mình ôm đau khổ quay về hang động đó nữa, chỉ muốn suốt đời được bên cạnh người này thôi…    

Dung Thành không chút đắn đo lập tức gật đầu: “Được, ta hứa với đệ.”

Những ngày qua Dung Thành biết mình đã sai rất nhiều… y cảm thấy hổ thẹn với bản thân, có lỗi với A Nguyên và với tiểu đệ kết nghĩa này… Nó khiến y thật sự không thể nhìn mặt bọn họ. Thế nhưng giờ y đã biết trốn tránh là vô trách nhiệm, chỉ làm cho tất cả tổn thương nhiều hơn.  

Sau lần này, Dung Thành đã nguyện với lòng nhất định không làm trái lời thề, cũng chẳng muốn làm Yên Tư tổn thương thêm nữa: “Ta tuyệt đối không làm tổn thương đệ thêm nữa đâu.”

Tuyệt đối không!

Nghe như thế Yên Tư mới cảm thấy an lòng.

Sai lầm đó với Yên Tư chính là một bài học đắt giá, cũng may Dung Thành vẫn nghĩ lỗi do y gây ra nên không sinh hận. Từ nay về sau, hắn biết mình dẫu muốn gì cũng phải thật cẩn thận, cơ hội chẳng thể nào có lần hai.

Bởi vì biết người vẫn thương mình, vẫn cần mình cho nên… hắn sẽ không từ bỏ đâu. 




Gửi phản hồi

Follow by Email
YouTube
Tiktok
Copy link
URL has been copied successfully!

Khám phá thêm từ SỬ YÊN TƯ TOÀN VĂN

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc