Chương 1: Phần 5 – Quá Khứ Bi Kịch

Sử Yên Tư – Tu Tiên Truyện

“Là…” Lão gia gia ấp úng một hồi, nói: “Năm xưa trong đám người tham gia ở tiểu viện, có kẻ vừa giỏi vẽ tranh, vừa giỏi ghi nhớ… Sau khi trở về liền đem toàn bộ khắc họa hết vào tranh, tạo thành một đông cung đồ. Quyển đó, bọn nam nhân vây công cẩu nô được phát họa rất sơ sài, chỉ có hắn từ dung mạo, thần thái, từng đường nét được vẽ ra vô cùng sống động như người thật, cho nên…”

Đông cung đồ về Yên Tư được bán tràn lan, tất cả những gì xảy ra với hắn, mọi hành động biểu cảm khuôn mặt đều được phát họa rõ nét như thật, bày ra cho toàn dân thiên hạ ai cũng đều biết, ai cũng đều thấy.

Lão gia gia nói tiếp: “Không những thế, về sau có mấy kẻ giỏi sao chép, họ đem tập đông cung đồ đó vẽ lại bán ra với số lượng cực lớn…”

Nghe tới đây, tim Yên Tư đau đớn kịch liệt, hắn biết mọi thứ rất tệ chỉ không ngờ khủng khiếp tới mức này.

Có thể nói, toàn Tống quốc không ai không xem, không ai không biết… biết rồi không ngừng nôn ói, không ngừng phỉ nhổ miệt thị.

Phía sau lớp mặt nạ, đôi mắt màu tro tàn im lìm khép lại, lệ rơi không ngừng, nhưng chỉ trong phút chốc.

Hắn khóc không phải vì oán hận hay căm hờn mà bởi vì cảm xúc nguyên thủy của con người, là bản năng đau thương khi nhớ lại khoảng thời gian thân mình bị chà đạp thảm thương. 

Nước mắt rơi xuống chính là giọt nước cuối cùng của những gì còn vương vấn.

“Quá khứ bẩn thỉu cũng nên đặt xuống ở đây thôi.”

Lão gia gia đột nhiên thở dài một tiếng, nói: “Có điều, sau sự kiện đóng cửa Thanh Nam Ai, hoàng thượng ra lệnh thu hồi toàn bộ đông cung đồ về cẩu nô, nghiêm cấm nhắc tới, nghiêm cấm bình phẩm. Ai cứng đầu lén lút giấu giếm, nếu để bị phát hiện ra lập tức bị đem ra xử trảm.”

Cũng vì sắc lệnh ấy, mà khắp nơi máu chảy thành sông, tuy nhiên làm vậy vẫn không thể ngăn cấm được triệt để.

Có rất nhiều kẻ cuồng si cẩu nô, bất chấp tất cả giữ lại cho bằng được, giấu kín không để ai thấy, chỉ mỗi mình lấy ra xem. Rốt cuộc lại khiến những quyển đông cung đồ nguyên bản trở nên vô cùng hiếm hoi, chỉ được bán ở chợ đen, muốn mua đôi khi phải tốn cả một gia tài cực lớn.

Từ đó về sau, tai mắt triều đình có mặt ở khắp nơi, giám sát toàn bộ người dân, không cho ai đối với Yên Tư có nửa lời bàn luận bình phẩm, kẻ nào dám trái lệnh lập tức bị lôi ra đánh rất nặng.

“Tại sao Dung Thành lại làm tất cả những điều này?”

Rốt cuộc y đang làm gì? Là vì cảm thấy hối hận nên muốn đem toàn bộ trút lên thần dân sao? Kẻ tồi tệ nhất năm đó, không phải là y sao? Y trừng phạt nhiều người như vậy, còn chính bản thân y thì sao? Có tự trừng phạt bản thân không?

Đem cả thiên hạ làm con dê tế thần cho tội nghiệt của chính mình.

Cứ tưởng như đang bảo vệ, đang che chở cho nghĩa đệ thân yêu, nhưng thật ra chỉ là dùng máu của vô số kẻ khác để che đi chính sự bạo tàn của bản thân.

“Và rồi sau tất cả để làm gì đây?” 

Thật là vô nghĩa.

Cái thế giới này điên loạn cả rồi.

Thân thể hắn từng bị vô số bọn nam nhân chà đạp, vậy mà qua năm tháng dài đằng đẵng, nó lại trở thành thứ người ta xem để thỏa mãn, để nôn ói, để miệt thị, để tôn sùng, để bí mật khát khao.

Họ hả hê phỉ nhổ cẩu nô.

Họ chửi rủa, coi thường…

Nhưng họ vẫn lén nhìn, vẫn tìm cách giữ lại những thứ đó như món hàng cấm kỵ đầy khoái cảm.

Chúng đêm đêm chui rúc vào bóng tối, thắp đèn lên, vuốt ve từng trang đông cung đồ ấy, vừa chửi rủa cẩu nô không ngừng, miệng vừa rên rỉ thỏa mãn thèm khát hắn. 

Cả đời hắn có lẽ cũng không nghĩ tới…

Cái khổ kiếp mà bản thân từng trải qua, rồi có ngày lại trở thành một loại khoái lạc mà thiên hạ thèm khát hơn bất cứ thứ gì.

Chẳng qua đến hôm nay, hắn đã trở thành một dạng tồn tại vượt trên cả sự tưởng tượng của những phàm phu ấy. Rồi mai đây sự khát khao đó sẽ nhấn chìm chúng trong sợ hãi và phải quỳ xuống bái lạy.

Chuyện xưa kể đã sắp xong, lão gia gia đột nhiên nhớ tới một chuyện, nói: “À phải rồi, còn năm kẻ đại thương gia năm ấy cũng bị bắt phán tội lưu đày biên ải làm khổ sai mười năm.”

“Vậy sao?”

Nghĩ tới năm tên đó, lòng Yên Tư lạnh xuống, lão gia gia vẫn còn nói chưa xong: “Mà ta nghe nói bọn chúng không phải bị đưa đi làm khổ sai thông thường, mà là đưa ra đó để làm công cụ cho quan binh và tù nhân tiết dục.”

Một lời này quả thật khiến Yên Tư còn kinh ngạc hơn nữa, nhất thời chẳng thể nghĩ ra được gì: “Làm… công cụ cho quan binh và tù nhân tiết dục sao?”

“Phải đó.” Lão gia gia nhớ ra vài chuyện nữa, miệng cười khẩy: “Lão còn nghe nói, sau khi chúng bị đưa ra biên ải liền bị lột sạch quần, ngày ngày long nhong trong bộ dáng trần trụi đó khuân đá, đi được một chút lại bị bọn quan binh kéo lại bạo dâm, rên la um trời. Tối lại cùng với tù binh cuồng dâm vô độ… tình trạng chúng… so với cẩu nô năm ấy thảm hại hơn vạn lần.”

Nghe tới đây, Yên Tư bớt đi phần nào bi thương, ngược lại mồ hôi tuôn không ngừng, hắn thật sự chẳng thể tưởng tưởng nổi bộ dáng của chúng: “Hiện tại chúng còn sống không?”

Lão gia gia nói với đầy ý khinh miệt: “Nghe nói trong một đêm cuồng dâm thác loạn chết hết một tên. Năm sau chết thêm hai tên nữa đồng dạng vậy, hiện còn hai tên cũng sắp mãn hạn lưu đày.”

Những kẻ đó cơ thể bị tàn phá bởi dục lạc suốt mười năm, nhất định sẽ trở thành kẻ đại cuồng dâm, mai này có sống sót trở về tuyệt đối không thể làm nam nhân bình thường như xưa.





Gửi phản hồi

Follow by Email
YouTube
Tiktok
Copy link
URL has been copied successfully!

Khám phá thêm từ SỬ YÊN TƯ TOÀN VĂN

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc