Sử Yên Tư – Tu Tiên Truyện
Yên Tư nghe vậy, vô thức nhìn quanh… Dưới mấy tòa lầu san sát, người đến người đi xen lẫn tiếng cò kè mặc cả, tiếng cười nói rộn ràng. Linh khí tuy bao phủ khắp nơi nhưng trong đó lại lẫn một thứ gì đó bức bối, khiến hắn có chút khó chịu nơi ngực.
“Ta hiểu ra rồi… linh khí này không tinh thuần, nó có độc tố, ma tu thì được, tu đạo chân chính thì không.” Hai người vẫn tiếp tục thong thả mà bước. Yên Tư bắt đầu quan sát đám tu sĩ đi lại trên đường, ánh mắt lướt qua từng người, thử phân biệt cảnh giới theo những gì vừa học được. Trong thành, phần lớn đều ở Trúc Cơ kỳ, hiếm hoi lắm mới thấy một tu sĩ Kết Đan. Về phần Nguyên Anh, từ nãy đến giờ vẫn chưa thấy một ai.
Mà ở đây, tu sĩ Kết Đan dường như rất có địa vị dù chưa thể xưng bá một phương. Chỉ tính trong các thành trì giao dịch thế này, mỗi khi xuất hiện đều nhận được sự tôn kính nhất định. Trúc Cơ kỳ thấy họ thì vội vã nhường đường, thái độ e dè chẳng dám có nửa phần thất lễ.
Yên Tư lặng lẽ thu hết cảnh ấy vào mắt, đáy lòng dâng lên cảm giác khó nói. Không phải ghen tị hay ngưỡng mộ gì, mà là một thứ cảm xúc trầm lặng như nước chảy xiết dưới lớp băng mỏng… lạnh lẽo, âm ỉ và chẳng thể ngăn cản.
Hắn đã từ bùn nhơ bò trở lại mặt đất, đạp lên trên số phận bi thảm của kẻ bị vạn người khinh, vạn người vùi dập, vượt qua muôn trùng dặm đi về nơi xa xôi, bước vào tu chân giới… Một chặng đường vô cùng gian khổ mà đã tới đây rồi… sao có thể dừng lại?
Ý niệm này khắc vào tận tâm khảm Yên Tư, không phải vì khao khát quyền lực, cũng chẳng mong được kẻ khác kính sợ, mà chỉ biết một khi dừng lại chính là vĩnh viễn bị vận mệnh chôn vùi. Hắn từ chối mãi làm kẻ bị thiên hạ đè đầu cưỡi cổ, muốn từng bước đi lên để rồi tự mình thay đổi vận mệnh tối tăm, bằng chính tấm thân nhỏ bé đã trải qua trăm đắng vạn cay ở cõi nhân sinh.
Hắn muốn kết đan.
Lần đầu tiên, Yên Tư có một ý niệm rõ ràng về con đường tu luyện… Hắn thật sự muốn kết đan.
Đáy mắt Yên Tư khẽ gợn sóng, thoáng hiện một tia dao động hiếm hoi… Minh Đạo Tôn nhận ra được ý niệm này của hắn, chỉ mỉm cười không nói gì.
Mục đích của Minh Đạo Tôn khi đưa Yên Tư đến đây, đầu tiên chính là như vậy, còn vấn đề thứ hai…
Minh Đạo Tôn đột nhiên dừng lại trước một cửa hàng bên đường, trông qua có vẻ cổ kính, trên biển hiệu khắc bốn chữ “Bảo Quang Đường”. Tiệm này truyền thừa đã mấy trăm năm, chuyên bán pháp bảo từ hạ phẩm đến trung phẩm, đôi khi có cả bảo vật đặc chế.
Yên Tư theo Minh Đạo Tôn bước vào cửa hàng, lặng lẽ quan sát. Bên trong tiệm, hương linh thạch hòa lẫn với mùi gỗ trầm hương thoang thoảng. Không gian tương đối yên tĩnh, ngoài một vài khách đang xem xét bảo vật, chẳng có ai lên tiếng mời chào.
Các quầy hàng bày biện đủ loại pháp khí, phi kiếm, linh đỉnh, trận kỳ, ngọc giản… ánh linh quang từ bảo vật phản chiếu mờ mờ dưới ánh sáng của ngọn đuốc gắn trên tường.
Minh Đạo Tôn không nhìn tới bất cứ thứ gì mà thản nhiên bước tới. Ngay lúc này, phía trong quầy có một lão giả khoác áo bào màu xám đậm mới chậm rãi đi ra.
Lão có dáng người gầy cao, râu tóc muối tiêu, trên tay đeo một chiếc nhẫn trữ vật bằng đồng cổ, ánh mắt thâm sâu lại mang theo vài phần cẩn trọng khi nhìn về phía Minh Đạo Tôn.
Yên Tư nhìn qua một cái, phát hiện lão giả có tu vi Kết Đan trung kỳ, tuy chẳng tính là thâm hậu nhưng đã có thể xem như bậc đại lão… Thấy vậy, hắn chỉ im lặng bước theo sau chân Minh Đạo Tôn.
Lão giả nhìn Yên Tư, thấy chỉ là một Trúc Cơ nhỏ bé thì không mấy xem trọng, ánh mắt nhanh chóng lướt qua… Ngay khi đảo tới chỗ Minh Đạo Tôn, đồng tử lão hơi co rút rồi lập tức cụp mi thần sắc thay đổi… Dù đã cố dò xét nhưng vẫn không thể nào nhìn thấu được tu vi của vị tiền bối này, mà như vậy tức là phải cao hơn lão ít nhất hai đại cảnh giới.
Thái độ lão giả thoáng dè chừng, cung kính ôm quyền hỏi: “Tiền bối ghé tiểu điếm, không biết muốn xem loại bảo vật nào?”
Minh Đạo Tôn chỉ lướt mắt nhìn qua lão giả một cái, thản nhiên đáp: “Ta muốn lô luyện đan cấp bốn.”
Lão giả lập tức hiểu ý, dẫn hai người đi tới kệ trưng bày đan lô. Ánh mắt Minh Đạo Tôn lướt nhanh qua một lượt, cuối cùng dừng lại ở chiếc màu xanh sẫm cao chừng ba thước.
Chiếc lô này xung quanh khắc hoa văn thú cổ, ba chân chạm trổ hình rồng mây, nắp lô có ba lỗ thông khí như mắt cá. Linh quang mờ mờ tỏa ra từ thân lô, chứng tỏ nó đã từng hấp thu dược lực qua nhiều năm sử dụng, linh tính đã thành hình.
Lão giả thấy Minh Đạo Tôn chú ý đến chiếc lô này, liền vội lên tiếng: “Tiền bối, lô luyện đan này tên là Thanh Vân Lô, được chế tác từ đồng thiết ngàn năm. Bên trong có khắc pháp trận tụ linh, giúp đan dược ngưng kết ổn định hơn. Đây là một trong những lô cấp bốn tốt nhất của tiệm.”
Minh Đạo Tôn nhẹ gật đầu, thần sắc không đổi: “Giá bao nhiêu?”
Lão giả thoáng chần chừ, như đang cân nhắc xem có nên báo giá cao hơn một chút hay không, nhưng lại không dám tùy tiện. Sau cùng, lão cẩn trọng đáp: “Lô này giá một trăm hai mươi vạn linh thạch trung phẩm. Nếu tiền bối có ý mua, tiểu điếm có thể nhượng lại với giá một trăm vạn.”
Minh Đạo Tôn khẽ vung tay, Thanh Vân Lô lập tức bay lên giữa không trung, chậm rãi xoay tròn lượn một vòng rồi đứng yên bất động. Ánh mắt lão lướt qua từng đường vân khắc, âm thầm đánh giá: “Ừm, không tồi.”
Lão giả đứng bên cạnh nín thở quan sát mà trong lòng thấp thỏm. Thân phận của vị tiền bối này hết mức khó lường, lão không dám hét giá quá cao.
Minh Đạo Tôn cũng chẳng có ý chèn ép kẻ dưới, dứt khoát vung tay, linh thạch bay ra gọn gàng rơi vào tay lão giả.
Lão trực tiếp thu Thanh Vân Lô vào trong túi trữ vật, sau đó xoay người rời đi không chút dây dưa.
Suốt quá trình này, Yên Tư chẳng hề hỏi bất cứ vấn đề gì, chỉ một mực im lặng quan sát, bởi vì thứ hắn không biết quá nhiều, có hỏi cũng thế.



Gửi phản hồi