Sử Yên Tư – Tu Tiên Truyện
Rời khỏi Tứ Bảo Thành được một đoạn xa, Minh Đạo Tôn đột nhiên dừng lại, lão lấy Thanh Vân Lô ra đưa cho Yên Tư, nói: “Đồ nhi nhận lấy, cái này là mua cho ngươi!”
“Sư tôn…”
Vừa nhìn thấy Thanh Vân Lô, Yên Tư còn chưa hết kinh ngạc lại nghe thêm lời kia, đáy lòng như có sóng lớn cuộn trào, khiến hắn nhất thời không biết phải nói gì, lắp bắp hỏi: “Sư… Sư tôn, cái này thật sự là mua cho đồ nhi sao?”
“Đúng vậy!” Minh Đạo Tôn gật đầu: “Mấy loại lò luyện đan phẩm thấp thế này ta còn dùng đến làm gì? Nhưng với cảnh giới của ngươi lại vô cùng cần thiết, có thể trợ giúp rất lớn trong quá trình trước và sau khi kết đan.”
Không ngờ sư tôn cho mình nhiều như vậy, Yên Tư thành khẩn ôm quyền nói: “Sư tôn, tuy vật này với người là không cần thiết nhưng vẫn là thứ quá quý giá… Đồ nhi nhận rồi, thật sự không biết lấy gì báo đáp!?”
Minh Đạo Tôn cười, khẽ mắng: “Nói linh tinh cái gì? Ngươi là đồ đệ của lão phu, có thứ gì mà không thể cho ngươi được? Báo đáp cái gì, lo mà tu luyện cho tốt… Mau nhận lấy! Sau khi trở về Minh Đạo Tông, ta sẽ truyền dạy ngươi cách luyện đan!”
Yên Tư hiểu rõ ý của Minh Đạo Tôn, hắn nhận lấy đan lô để vào trong túi trữ vật một cách cẩn thận, rồi lại cùng lão lên đường.
Trong lúc ngự kiếm bay đi, hắn thỉnh thoảng đưa mắt nhìn thoáng qua túi trữ vật, ngón tay vô thức siết chặt. Cảm kích trào dâng, lại chẳng tìm được lời nào thích hợp để nói ra.
Nghĩ về tất cả những gì vừa xảy ra, trong đầu Yên Tư dần xuất hiện nhiều nghi vấn… Hắn không nhịn được mở miệng hỏi: “Vừa rồi đồ nhi thấy sư tôn đưa linh thạch cho lão giả kia… Vậy… linh thạch là gì và từ đâu mà có? Giá trị như thế nào?”
Minh Đạo Tôn dường như đã đoán được trước, lão lấy ra một ngọc giản, thản nhiên đưa cho Yên Tư: “Toàn bộ điều ngươi cần biết đều nằm ở trong này, từ từ xem xét sẽ hiểu.”
Yên Tư cẩn thận tiếp lấy ngọc giản, đặt lên giữa mi tâm cảm nhận… Một luồng thông tin như dòng nước chảy tràn vào đầu —
Linh thạch được hình thành từ linh mạch ẩn sâu trong lòng đất, hấp thu linh khí thiên địa qua năm tháng mà kết tụ lại. Tùy theo mức độ tinh thuần, chúng được chia thành bốn cấp bậc: Hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm. Đây là vật phẩm tiêu hao không thể thiếu đối với tu sĩ, từ tu luyện, bố trí trận pháp đến giao dịch đều cần đến.
Quan trọng hơn, các quặng mạch linh thạch này không phải ai cũng có quyền sở hữu, luôn nằm dưới sự kiểm soát của đại tông môn — Những thế lực sẵn sàng vì tài nguyên mà chiến đấu tranh giành tới chết.
Sau khi cẩn thận xem xét toàn bộ thông tin trong ngọc giản, Yên Tư hiểu rõ rồi, lại theo thói quen thuận tiện cất vào túi trữ vật.
Minh Đạo Tôn thấy vậy, nhướng mày cười nhạt: “Hầu là thứ không trọng yếu, xem qua mà ghi nhớ được rồi thì bóp nát bỏ đi. Cái gì cũng đem nhét vào túi, đến lúc cần tìm pháp bảo lại phải bới rác lên à?”
Yên Tư nghe vậy âm thầm suy tư, lại thoáng nhìn vào túi trữ vật của mình…
Hắn chưa từng sở hữu nhiều thứ như vậy bao giờ, không biết cái gì là trọng yếu, cái gì là rác rưởi. Trong mắt, mọi thứ đều quý giá cả… Nhưng nghĩ đến cảnh tượng thật sự phải bới đống đồ đó ra tìm, hắn cảm thấy hình như… cũng có chút hợp lý.
Trầm mặc lúc lâu, Yên Tư quyết định lấy ngọc giản ra xem xét lần nữa, cẩn thận ghi nhớ toàn bộ thông tin quan trọng. Vẫn hơi do dự một chút, cuối cùng cũng nghe lời sư tôn, bóp nát vật trong tay.
Mảnh ngọc vỡ vụn thành tro bụi, tan vào không khí… Nhìn bàn tay trống không của mình, Yên Tư có chút thất thần… cảm giác này thật lạ, như thể vừa nắm giữ thứ gì đó, chớp mắt đã biến mất.
“Hóa ra mình cũng có khả năng biến có thành không.” Sinh diệt chỉ trong một niệm, thật kỳ diệu.
Thời gian gần một năm này, Yên Tư đã được đi qua rất nhiều nơi, mở ra cho hắn tầm nhìn vô hạn…
Trước kia, hắn như con ếch ngồi dưới đáy giếng, chỉ biết thế giới nhỏ hẹp. Không tự hỏi bên ngoài có gì, cũng chẳng nghĩ đến bầu trời có thể rộng hơn miệng giếng này bao nhiêu.
Khi ấy, hắn ngày ngày quằn quại với nỗi cô đơn bất lực, một lòng cầu chết, chưa bao giờ suy nghĩ sâu xa hơn. Sau này đắm chìm vào dục lạc yêu đương, tự giết mình trong thống khổ tận cùng.
Nhưng khi Yên Tư quyết định nhảy vọt đặt chân lên đại địa, nhìn thấy bầu trời bao la khó mà tưởng tượng nổi. Hắn đã đi qua đại dương mênh mông, lướt trên đỉnh những dãy trường sơn hùng vĩ, chứng kiến biển mây trải dài vô tận.
Hóa ra, bay càng cao – càng xa mới nhận ra thiên địa dường như vô tận. Nó không có giới hạn, cũng như đại đạo không có điểm tận cùng.
Mà thiên địa… từ đâu có? Ai đã tạo ra nó? Vì cớ gì mà sinh linh phải tranh đấu giãy giụa để tồn tại?
Yên Tư không có đáp án, nhưng ít nhất đã hiểu rằng bản thân quá mức nhỏ bé, chỉ như chiếc lá giữa rừng cây bao la rộng lớn, và thống khổ mình từng trải qua… so với cõi thiên địa vô cùng vô tận này, rốt cuộc đáng là gì?
Hôm nay, hắn không còn là kẻ chỉ biết vật lộn bên trong thế giới chật hẹp chỉ bằng cái giếng. Nghĩ về quá khứ, bỗng cảm thấy thật xa xôi, chỉ như một giấc mộng vừa thoáng qua.
Tâm đạo mở ra, Yên Tư đã có bước nhỏ đi trên con đường mới mà chính mình vô tình được lựa chọn, tu tiên chẳng phải là cái gì quá mức ảo tưởng mơ hồ.


Gửi phản hồi